23:39, 22/11/2017

Naby Keita: Niềm đam mê chưa bao giờ nguội lạnh

Tùng Linh04:58 13/11/2017

Trên con đường thành danh, niềm đam mê trái bóng tròn chưa bao giờ nguội lạnh trong con người Naby Keita...



 
Trái bóng như dính chặt lấy chân thằng nhóc, bằng những động tác khéo léo, nó để lại sau lưng hai đối thủ theo kèm rồi lao về phía khung thành được đánh dấu bằng hai viên gạch. Phía sau, một cánh tay giơ ra kéo lấy áo thằng nhóc, nó vẫn lao đi như một cơn lốc, cánh tay trở nên vô vọng.
 
Thử thách tăng lên gấp bội khi xuất hiện bên cạnh thằng nhóc là đối thủ có lẽ gấp đôi nó cả về tuổi tác lẫn thể hình. Đối thủ tì chặt lấy nó, cảm giác như cả ngọn núi đè trên lưng, nhưng nó vẫn trụ vững và giữ chặt trái bóng trong chân. Thằng nhóc tung cú sút, trái bóng đi vào khung thành. Bàn thắng đã đến. Nó ăn mừng. Chiếc ô-tô tải chở vật liệu xây dựng lao vút qua, nó nhanh thoắt né sang một cách nhẹ nhàng.
 
Hơn 10 năm trước, kịch bản như vậy xuất hiện gần như hàng ngày tại khu phố Koleya, Conakry, thủ đô Guinea, nơi Naby Keita sinh ra, lớn lên và nổi bật giữa chúng bạn trong từng trận bóng. Anh chia sẻ: "Đấy là những trận đấu bình thường. Chúng tôi đá bóng ở bất kỳ nơi đâu đủ rộng, thường là ngay giữa đường và bên cạnh việc chơi bóng phải để ý để tránh xe cộ qua lại".
 
"Tôi bị xô đẩy rất nhiều, nhưng tôi vẫn tiếp tục giữ bóng, tôi không bao giờ muốn mất nó. Không điều gì có thể tách rời tôi khỏi trái bóng và tôi đã học được rất nhiều từ những trận bóng đường phố", Keita bắt đầu chìm vào miền ký ức tuổi thơ.
 
Keita là cầu thủ hiếm hoi ngày nay bắt đầu sự nghiệp trên đường phố
Keita là cầu thủ hiếm hoi ngày nay bắt đầu sự nghiệp trên đường phố
 
Anh tiếp tục: "Chúng tôi chơi bóng với mọi vật dụng có thể, tôi đá bóng trên đôi chân trần, hoặc đôi khi là đôi giày rách. Tôi bắt đầu chơi bóng mà chẳng có giày hay quần áo, thế nên khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp với đầy đủ phụ kiện, tôi chẳng ngán ngại điều gì trên sân cỏ".
 
"Tôi khá nhỏ con, vì vậy tôi phải tranh đấu cho mọi thứ ở một trận bóng đá đường phố: cơ hội được đá bóng, cầm bóng, được tôn trọng... Do đó, kể cả khi xe hơi lao vút qua cũng không ngăn cản được tôi", Keita chia sẻ.
 
Từ ông vua bóng đá đường phố Conakry, Keita nay đã là cầu thủ đắt giá nhất lịch sử bóng đá châu Phi. Mùa hè vừa qua, gã khồng lồ Liverpool đã chấp nhận chi ra 48 triệu bảng cho RB Leipzig để có được sự phục vụ của cầu thủ này từ ngày 1/7/2018.
 
Ngay từ bé, Keita đã có niềm đam mê đặc biệt với trái bóng tròn. Keita tiết lộ: "Lúc bé, mẹ tôi luôn phải tịch thu mọi thứ nằm dưới chân tôi, vì y như rằng tôi sẽ biến nó thành quả bóng để rê dắt, từ chai nước cho tới quả cam. Cái gì nằm trên sàn nhà mà có thể sút là tôi sút".
 
Keita bắt đầu chơi bóng tại châu Âu một cách rất khó khăn
Keita bắt đầu chơi bóng tại châu Âu một cách rất khó khăn
 
Bố của Keita đã có dự cảm con trai mình trở thành cầu thủ bóng đá ngay từ lúc Keita chưa biết đi. "Bố tôi kể với tôi rằng lúc bé, tôi yêu quả bóng một cách đặc biệt. Tôi nhìn nó, tôi chạm vào nó và muốn nó luôn ở quanh tôi".
 
Mặc dù hiểu rõ niềm đam mê của cậu con trai, bố mẹ Keita vẫn muốn hướng anh theo con đường học hành. "Họ cảm thấy giáo dục là quan trọng nhất và sẽ cho tôi một cuộc sống ổn định, nhưng tâm trí tôi dành trọn cho trái bóng tròn", Keita chia sẻ.
 
Rốt cuộc, bố mẹ Keita phải chấp nhận nhún nhường cậu con trai. "Họ cố gắng thuyết phục, nhưng trái tim và khối óc của tôi chỉ dành cho trái bóng. Những người sống quanh gia đình tôi cũng nói với bố mẹ tôi rằng tôi là người đá bóng giỏi nhất khu Conakry này. Cuối cùng, họ dành cho tôi một món quà đặc biệt là sự ủng hộ tuyệt đối cho tôi với giấc mơ trở thành cầu thủ".
 
Thời gian trôi, năm 12 tuổi, Keita nhận được lời khuyên từ những tuyển trạch viên địa phương rằng hãy sang châu Âu chơi bóng. Tuy nhiên, lúc đó Keita còn quá nhỏ. Anh chia sẻ: “Tôi chưa sẵn sàng cho bước tiến lớn như vậy. Khoảng hai năm sau, khi theo dõi các trận cầu tại châu Âu, tôi mới hiểu tôi muốn chơi bóng ở cấp độ đỉnh cao đó”.
 
Mane là một trong những người hỗ trợ cho Keita rất nhiều trong những ngày đầu lập nghiệp tại châu Âu
Mane là một trong những người hỗ trợ cho Keita rất nhiều trong những ngày đầu lập nghiệp tại châu Âu
 
Và đến năm 16 tuổi, Keita vượt Địa Trung Hải để sang Pháp chơi bóng. Mọi thứ khó khăn ngoài tưởng tượng, đặc biệt là xung đột văn hóa. Hơn nữa, Keita lớn lên cùng bóng đá đường phố chứ không phải trong học viện đào tạo, thế nên anh chưa bao giờ được trải nghiệm thứ bóng đá chuyên nghiệp đến tận chân răng.
 
Một kỷ niệm mà chàng trai người Guinea này nhớ mãi là buổi tập đầu tiên. “Họ đưa tôi quả bóng, bảo tôi dốc bóng, thể hiện các kỹ năng, vượt qua một cầu thủ và ghi bàn. Trong buổi tập này, HLV yêu cầu tôi thực hiện những động tác tôi chưa hề có khái niệm. Họ sử dụng những thuật ngữ, hướng dẫn những động tác mà tôi không biết”, Keita kể lại.
 
Từ một chàng trai châu Phi ngô nghê như vậy, chỉ 6 năm sau, Keita đã trở thành ngôi sao hàng đầu tại Bundesliga, xuất sắc cả trong tấn công lẫn phòng ngự. HLV Christian Heidei của Schalke 04 thì ví von Leipzig như thi đấu với 12 người bởi vì… “Keita bằng hai người khác, anh ta thật không thể tin nổi”. Tất cả là nhờ nỗ lực vươn lên không biết mệt mỏi và sự hỗ trợ của đàn anh thân thiết Sadio Mane.
 
Bởi vậy, Keita rút ra một chân lý: "Không quan trọng bạn giàu nghèo thế nào, hoặc bạn đến từ đâu, nếu bạn sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng làm việc chăm chỉ và không bao giờ ngừng chiến đấu cho những giấc mơ của mình, bạn có thể biến nó trở thành hiện thực".
 
Mane là một trong những ngôi sao sáng nhất tại Bundesliga hiện tại
Mane là một trong những ngôi sao sáng nhất tại Bundesliga hiện tại
 
Từ cậu nhóc chơi bóng trên đường phố trở thành viên ngọc đen quý giá, cầu thủ đắt giá nhất lịch sử châu Phi, mọi thứ đang thay đổi rất nhanh trong cuộc đời Keita. Chỉ một thứ mãi mãi không đổi, là hằng số che chở cho những biến động Keita gặp trong cuộc đời. Đó là mẹ. 
 
Cầu thủ này cười hiền: “Mẹ tôi đang ở đây. Cứ 3 tháng 1 lần bà qua thăm tôi và ở lại một thời gian. Bây giờ bà không la hét quát mắng vì tôi đá những thứ xung quanh nữa, nhưng thi thoảng bà vẫn đá tôi (cười). Tôi sẽ chẳng là gì nếu không có gia đình, và cho dù bất cứ điều gì xảy ra, tôi sẽ không bao giờ quên nơi tôi sinh ra”.