23:41, 22/11/2017

Steven Gerrard: Thủ lĩnh huyền thoại của Lữ đoàn đỏ

Tùng Linh11:03 30/05/2016

Tròn 36 năm về trước, khi đội bóng vùng Merseyside đang tung hoành chinh phạt khắp châu Âu, cậu bé Steven Gerrard xuất hiện - lặng lẽ và giản dị…




Video: Steven Gerrard - sinh nhật tuổi 36 và 10 pha nã đạn "thần sầu"

Khởi đầu mối lương duyên

Khi còn là một cậu bé, Gerrard đã mơ ước được trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng điều ít ai biết đến là giấc mơ của cậu suýt chút nữa tan thành mây khói ngay khi nó mới chỉ kịp bắt đầu. Một lần chơi bóng cùng đám bạn trước nhà, Gerrard không may giẫm phải cây đinh ba bị rỉ sét. Nó xuyên qua đôi giày của Gerrard, xiên thẳng vào ngón chân cái. Chấn thương kinh khủng đến nỗi, các bác sĩ khi ấy chẩn đoán rằng Gerrard sẽ phải cắt bỏ đi ngón chân của mình. 

Khi ấy, gia đình Gerrard đã phải cầu viện đến Liverpool để nhờ giúp đỡ. HLV Steve Heighway cùng những bác sỹ tốt nhất của Liverpool khi ấy có mặt gần như tức thời tại bệnh viện. Họ xem xét vết thương và thuyết phục các bác sỹ xem xét tình hình thật kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Chế độ chăm sóc đặc biệt cùng sự nhiệt tình từ BHL Liverpool, Gerrard dần hồi phục. Với bản thân Steve Heighway khi đó, ông cũng không biết rằng mình vừa đưa đến Anfield một huyền thoại. 


Năm 8 tuổi, Steven Gerrard quyết định biến mối lương duyên với CLB thành mối tình chung thủy suốt sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp sau đó

Năm 8 tuổi, Steven Gerrard quyết định biến mối lương duyên với CLB thành mối tình chung thủy suốt sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp sau đó - anh gia nhập đội trẻ Liverpool. May mắn song hành, Steven Gerrard gia nhập lò đào tạo tài năng trẻ của Liverpool vào đúng thời điểm CLB bắt đầu hướng sự đầu tư đến thế hệ mầm non. 

HLV Steve Heighway hồi tưởng: “Thằng bé rất may mắn, nó đến CLB đúng vào thời điểm mọi thứ đang bắt đầu thay da đổi thịt. Trước đó, bọn nhóc chỉ được cho tập luyện những bài cơ bản… còn bây giờ chúng tôi đã được yêu cầu phải huấn luyện cho chúng một cách toàn diện”.

Và suốt từ năm 8 tuổi cho đến khi được lên đội 1, Gerrard được ông Heighway và HLV khác đào tạo theo mô hình cực kỳ bài bản. Như chính anh thừa nhận: “Các HLV luôn hết lòng với tôi, từ những ngày đầu tiên cho tới khi tôi trở thành 1 cầu thủ chuyên nghiệp”.

Tượng đài không thể xô đổ

Mang áo số 4 và sở trường của Gerrard là tiền vệ trung tâm. Ở Anfield và trong bất cứ trận đấu nào, người ta đều dễ dàng nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc trong suốt bao năm qua. Đó là hình ảnh của một Gerrard thi đấu năng nổ và cực kỳ nhiệt tình, anh làm việc như một chú ong thợ không biết mệt mỏi. 

Điểm mạnh của anh là những pha đan bóng một chạm và những cú nã đại bác tầm xa cực kỳ chính xác. Đã không biết và cũng không thể nhớ được đã có bao nhiêu lần thế giới chứng kiến những pha bóng ngoạn mục của Gerrard như vậy. Ngoài ra, khi có thể, anh còn chơi được tất cả mọi vị trí ở hàng tiền vệ.

Thi đấu xông xáo nhưng Steven Gerrard không bao giờ có những pha bóng ác ý với các đồng nghiệp. Là người luôn lăn xả trên sân nhiều nhất nhưng trong suốt sự nghiệp thi đấu, rất ít khi chúng ta thấy anh phải nhận thẻ đỏ hay thẻ vàng như nhiều cầu thủ chơi cùng vị trí của anh.


Dù ở Liverpool hay Tam sư, Gerrard vẫn luôn là một tượng đài không thể xô đổ

Ở đội tuyển, anh cũng là một người rất có ảnh hưởng. Khi người giữ vai trò đội trưởng thường xuyên là David Beckham vắng mặt, lập tức Gerrard sẽ là người thay thế. Có một chút tiếc nuối là thành tích của tuyển Anh không tương xứng với tài năng của Gerrard. 

Ngày 23 tháng 3 năm 2007, Gerrard được Nữ Hoàng Anh trao tặng huân chương “Hiệp sĩ Đế Chế” (MBE) tại điện Buckingham. Đây là sự tưởng thưởng xứng đáng cho anh sau những đóng góp tích cực cho Liverpool và bóng đá Anh. Đó là sự tôn vinh xứng đáng cho Gerrard sau khi chức vô địch Champions League 04/05 của Liverpool, danh hiệu mà anh góp công rất lớn.

Mảng tối trong sự nghiệp

Liverpool chưa từng vô địch Premier League kể từ khi giải đấu cao nhất nước Anh đổi tên. Đã có những lúc Liverpool của Gerrard ở rất gần, tưởng chừng chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm được đến chiếc cúp danh giá ấy. Chắc hẳn chẳng CĐV Liverpool nào quên được ngày 27 tháng 4 năm 2014, khi Liverpool đang nắm trong tay mình quyền tự quyết, chỉ cần 7 điểm trong 3 vòng đấu cuối, họ sẽ lên ngôi vô địch!

24 năm! Vậy là những cậu bé sinh năm 1990 – năm gần nhất Liverpool lên ngôi vương nước Anh, giờ cũng đã trưởng thành. Nhưng cuộc sống không bao giờ là dễ dàng, có lẽ 24 năm vẫn là khoảng thời gian ngắn và Liverpool vẫn phải chờ đợi. Trận đấu mang tính quyết định với Chelsea. Những phút cuối của hiệp 1, sau pha cầm bóng không chắc chắn ở giữa sân, bỗng dưng Steven Gerrard trượt chân và ngay lập tức tiền đạo đối phương Demba Ba cướp lấy bóng rồi ghi bàn.


Trong suốt sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của mình cho Liverpool, Gerrard chưa khi nào chạm tới danh hiệu Premier League

Không ai dám trực tiếp chỉ trích hay đổ tội trận thua của Liverpool là do Gerrard. Cũng chẳng một ai trong CLB dám nói rằng Livepool mất chức vô địch vì đội trưởng. Nhưng thủ quân Gerrard thì biết rõ mình đã gây ra những gì. “Khi đã là đội trưởng thì bạn không được phép buồn hay ủ rũ gì hết, ngay cả việc cảm thấy tiếc nuối cũng không nên. Tất cả mọi người trong đội đều chú ý cảm xúc của tôi lúc đó như thế nào, đó là lí do tại sao tôi cần phải gạt sự thất vọng đi ngay lập tức.” - Gerrard nghẹn ngào nói.

Tháng 10 năm 2003, HLV Gerard Houllier bổ nhiệm G8 làm đội trưởng Liverpool, kế nhiệm trung vệ người Phần Lan - Sami Hyypia. Gerrard lúc đó mới 23, kinh nghiệm chưa nhiều, đẳng cấp cũng chưa thể khẳng định. Gerrard còn áp lực vô cùng khi không biết phải đối mặt với Sami ra sao, với người anh lớn bỗng dưng bị tước mất băng đội trưởng. Nhưng trái ngược với sự lo lắng của Gerrard, Sami lại ủng hộ quyết định này và cho rằng Gerrard xứng đáng với điều đó, vấn đề chỉ là thời gian cho cậu ấy thể hiện.

12 năm làm đội trưởng Liverpool, 28 năm khoác trên mình màu áo đỏ thành phố Cảng, Steven Gerrard đã vực dậy đồng đội như thế nào? Đã ủng hộ và khuyến khích họ ra sao. Điều này chẳng ai còn có thế nhớ hết, nhưng khoảnh khắc họ nhớ chỉ là Gerrard đã ngã xuống như thế đó, cú trượt chân đó mới đáng cười làm sao. 

Khiến kẻ thù “sợ hãi”

League Cup 2001 là danh hiệu đầu tiên Gerrard giành được cùng Liverpool. Chức vô địch đó nằm trong chiến tích ăn 3 – thành tích chưa từng có trong lịch sử của CLB, bên cạnh FA Cup và UEFA Cup. Liverpool còn vô địch League Cup vào năm 2003, sau khi đả bại Man Utd trong trận chung kết với 1 bàn của Gerrard. Nhưng sẽ thật thiếu sót nếu nhắc đến Steven Gerrard, mà lại bỏ qua 2 trận chung kết có thể coi là để đời của anh: UEFA Champions League 2004/05 và FA Cup 2005/06.

Hai hàm răng nghiến chặt, mạch máu chạy rần rật và trái tim như muốn nhảy tung khỏi lồng ngực, Steven Gerrard kéo tấm băng đội trưởng lên. Anh muốn xốc lại tinh thần cho các đồng đội và đốc thúc họ phải giữ vững niềm tin. Gerrard đã tin và các chiến binh Liverpool xung quanh anh cũng vậy. 

Sáu phút hiệp 2 trận chung kết tại Thổ Nhĩ Kỳ thực sự điên rồ. Cú lắc đầu điệu nghệ của Gerrard thu ngắn cách biệt xuống còn 2 bàn, và quan trọng hơn đã thắp lên ngọn lửa hy vọng tưởng như đã bị chôn vùi sau nửa đầu trận đấu bị coi là thảm hoạ. Khoảnh khắc đó cũng đưa Liverpool từ cõi chết trở về, đồng thời đẩy Milan vào tình cảnh “sống trong sợ hãi”.


Garrard đã có 2 trận chung kết được xem là "kinh điển" trong sự nghiệp là "đêm Istanbul huyền thoại" và cuộc rượt đuổi kịch tính với West Ham tại FA Cup

Trận đấu vĩ đại nhất trong lịch sử Champions League, có lẽ cũng là đêm đẹp nhất trong 123 năm tồn tại của Liverpool. Thời khắc Jerzy Dudek đẩy được cú penalty của Shevchenko, các cầu thủ Milan đã gục xuống, Pirlo thậm chí đã muốn từ bỏ bóng đá. Tất cả những mỹ từ đẹp nhất: tuyệt vời, đáng kinh ngạc, ngoạn mục, phi thường, lạnh xương sống hay rợn tóc gáy… đều được dành tặng cho đoàn quân của ông Rafa Benitez. Nhưng bản thân chiếc lược gia Tây Ban Nha cũng thừa nhận: “Đêm Istanbul huyền diệu sẽ không bao giờ thành hiện thực nếu không có Gerrard”.

Và chỉ 12 tháng sau, Gerrard lại biến trận chung kết khác thành sân khấu của riêng mình – trận đấu được coi là kịch tính nhất trong lịch sử FA Cup. Cặp đôi Jamie Carragher và Jerzy Dudek trở thành trò hề và giúp West Ham dẫn 2-0. Tuy nhiên trước giờ nghỉ, Gerrard đặt dấu ấn với cú phất dài chuẩn từng mi-li-met để Cisse gỡ lại 1 bàn. 

Đầu hiệp 2, chính anh vung chân như búa bổ trong vòng cấm tung nóc lưới Shaka Hislop. Tưởng như, The Hammers đã nắm phần thắng trong tay khi dẫn 3-2 lúc trận đấu chỉ còn tính bằng giây. Khi mọi ánh mắt đều hướng về người đội trưởng “siêu nhân”, Gerrard lại lên tiếng với pha nã đại bác không tưởng từ cự ly 30m. Trên loạt đấu súng định mệnh, Lữ đoàn đỏ vẫn là người chiến thắng.

Thay lời kết

Thứ 7 ngày 16/05/2015, đội trưởng Liverpool - Steven Gerrard khép lại chặng đường 17 năm cùng đội bóng để bước đi trên con đường riêng của mình. Ngày hôm đó, các cầu thủ đã xếp thành 2 hàng danh dự,  phía trên khán đài, hàng vạn CĐV hô vang “Steven Gerrard! Steven Gerrard!”. 

Cảm xúc vỡ òa, Gerrard nói trong nghẹn ngào: “Cảm giác lúc này thật lạ. Tôi đã lo sợ khoảnh khắc này sẽ tới bởi vì tôi sẽ rất nhớ các bạn. Tôi yêu từng giây phút được thuộc về nơi này, và trái tim tôi dường như tan vỡ khi nghĩ đến việc sẽ không bao giờ còn được chơi bóng trước sự chứng kiến của những CĐV thêm lần nào nữa”.  

Sinh nhật lần thứ 36, Garrard đã không còn thi đấu cho Liverpool, nhưng trong tâm trí anh, đội bóng gắn bó với tuổi thơ vẫn luôn ở một vị trí quan trọng nhất. Tại Anfield, tất cả đều sẵn sàng chào đón G8 trở về - trên cương vị mới.